Mười tám tuổi, con xa gia đình
mẹ ôm chầm lấy con và khóc
mẹ ắt sẽ khóc nhiều lần sau đó
chỉ là con không hay
Rời quê hương lên thành phố này
những ngày đầu tiên, điều gì cũng lạ
những ngày tiếp theo… con ổn rồi, mẹ ạ!
chỉ là nỗi nhớ con của mẹ vẫn chưa nguôi
Gần mười năm qua
bao trắc trở, buồn vui
có lúc thảnh thơi, cũng có lần mệt mỏi
mẹ thường bảo rằng nhà mình vẫn ổn
sau những cuộc gọi dài
con nấc nghẹn bên đây
Con đi rồi
không ai phụ cha chăm vườn cây phía sau
những lần mẹ đau không kịp về mua thuốc
con bận bôn ba trên nẻo đường xuôi ngược
khi những người thân trong nhà lần lượt… ra đi
Mẹ hỏi ngày mai con biết trả lời sao
những trái xoài thơm chờ con về đã rụng
dẫu sống an nhiên hay được đời ca tụng
sau tất cả bại-thành, mẹ vẫn ở sau lưng
Mẹ gắng chờ nghen, rồi con sẽ về thôi
ai muốn thành danh trước tiên phải thành người
…
chiều tan tầm, phố đông
dừng đèn đỏ
có đôi kẻ nhớ nhà, và nước mắt đang rơi…
Cần Thơ, 2023.04.14