Một ngày nào đó những đứa trẻ như chúng ta sẽ trở nên già nua. Con cái của chúng ta có cuộc đời của riêng nó. Và ta lại cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
* * *
Về quê nội tiếng dừa ru mát rượi
gió thổi chiều sông ngọt lịm phù sa
trăm quả đắng chan cơm đời xa xứ
chợt thấy bình yên khi trở về nhà
Ông đã mất từ hồi còn chinh chiến
thời đạn bom lùa xém tóc, cháy xương
mùi thịt khét xộc vào người góa phụ
gạt niềm đau nuôi bọn trẻ đến trường
Rồi chúng lớn đi theo chồng, theo vợ
mùa cau khô rơi tỏm nước, lềnh bềnh
buồng chuối chín trĩu quằn chim ăn hết
tụi nhỏ không về, quê nội buồn tênh
Quẩn quanh mãi cái vòng luân phiên ấy
kẻ đầu xanh, đầu bạc, lại chờ nhau
dù cứng cỏi giữa muôn hình vạn trạng
vẫn ngùi ngùi khi phải: Hẹn lần sau!
* * *
Về quê nội nghe tiếng gà cục tác
hàng rào thưa râm bụt đốn đi rồi
mươi năm nữa giữa căn nhà mục nát
biết đâu người cô độc đó… là tôi…
Cần Thơ, 2022.12.14