Tôi từng nghe một câu nói rất hay: “Chia tay cũng được, xin đừng cách biệt âm dương”.
Chúng ta đã đọc rất nhiều về nỗi đau của người ở lại. Vậy còn người ra đi, nỗi đau đó sẽ như thế nào?

* * *

Thấy em về trên phố
tay cầm nhành oải hương
Cần Thành chiều mưa đổ
lòng anh nao nao buồn

Thấy em ngồi cặm cụi
đồng hồ điểm canh ba
trụng gói mì ăn vội
rồi thiếp đi lúc nào

Thấy em bên bè bạn
miệng nói nói, cười cười
nhưng mà trong đáy mắt
tồn tại điều không vui…

* * *

Em tìm về quán quen
nơi mình từng hò hẹn
gọi tách cà phê đen
ngậm ngùi ôm hoài niệm

Sau cùng… là cách biệt
anh không nói nửa lời
mây trời còn xanh biếc
ta không còn chung đôi

Nhành oải hương ngã quỵ
chiều Cần Thành ngổn ngang
có ngờ đâu thiên ý
làm tình trần oán than

Thấy em, và anh nữa
mười, hai mươi năm sau
ta vẫn còn câu hứa
nhưng không còn bên nhau!

* * *

Em, hãy dìu dặt bước
cùng màu tím chân thành
men lối mòn thân thuộc
đặt lên mồ… cho anh…

Cần Thơ, 2023.01.06