Tản mạn sau khi xem xong một đoạn phim buồn. Góp nhặt một chút ngôn từ và hình ảnh xưa cũ từ thơ Nguyễn Bính & Hoàng Cầm.

* * *

Nhỏ bây giờ vẫn vậy
chỉ có ta già đi
sông đời thì tĩnh lặng
riêng lòng ta ầm ì

Thuở chung đường tan học
ta theo nhỏ đi về
một ngày em bật khóc
“Hay là mình xa i…”

Em khoác lên màu cưới
vui sánh bước bên chồng
tay ta cầm cỏ dại
đâu phải nhành diêu bông

Từ độ em về đấy
ta dạt bước thành kinh
nhịp cầu xưa đã gãy
chỉ còn ta một mình

Và rồi năm lại năm
chuyện cũ đà quên mất
nay em lại về thăm
giờ thì… ta bật khóc

Thôi thế là thôi nhé
dù mình đã từng thương
nhưng nợ trần có lẽ
xui ta chẳng chung đường…

Cần Thơ, 2022.12.04