Tôi đi qua
những nấm mồ vừa chôn
không có xác thân
chỉ có nỗi buồn
những tấm bia đề tên chung một chủ
những đám tang không cần ai đến dự
những lối mòn
đã nổi rêu xanh…
Sau một ngày dài ta trở về căn phòng
cởi đôi giày da làm chân anh hầm, rộp
em lau màu son, hong khô làn tóc ướt
bỏ mặc đời trôi
qua cánh cửa mùa xuân
ta vẫn là ta
không còn chức, còn danh
không địa vị, tùy tùng và quyền lực
gọi cho mẹ bảo rằng con rất mệt
có ai đánh đâu mà khóe mắt cay xè?
Không phải lúc nào cuộc đời cũng êm xuôi
môi nở nụ cười nhưng trong lòng giông tố
ta nói đang vui
nhưng thật là đang khổ
kẻ dối ta nhiều nhất lại là ta
Sáng rồi, dậy đi
những đứa trẻ mang hình hài người lớn
trách nhiệm đánh thức chúng ta chứ chẳng phải đồng hồ
mặc cho hôm qua nước mắt ướt đầm trên gối
thì sớm mai này vẫn phải tự lau khô
Sáng rồi, dậy đi
bao giờ ước mơ của ta là được lên vùng cao dạy học
là được đi theo những đoàn xe về dựng ấp, xây cầu
là được chăm sóc những người già neo đơn, bệnh tật
là được sống một ngày không cần hỏi: tiền đâu?
Có kết thúc
sẽ có có bắt đầu
cây vẫn xanh, và chim vẫn hót
anh chôn chuyện buồn bên dưới nấm mồ sâu
em giấu sau lưng những tháng ngày dại dột
tôi chỉ đi qua
rồi khẽ cúi chào…
Cần Thơ, 2023.02.23