Quê mình thì rất đẹp
nhưng con thì phải đi
hẹn thề nơi xứ lạ
mười năm rồi còn gì
Phải chăng mình khôn lớn
mới biết đâu là nhà
chưa báo ơn cho Mẹ
chưa đền được công Cha
Ngày con đi Mẹ khóc
Cha nghẹn ngào quay lưng
hai mái đầu nhuốm bạc
nhìn con bước xa dần
* * *
Con đi ngoài gió sương
mưa rơi khắp dặm trường
nắng lên đời hoang hoải
đâu phải nắng quê hương
Mùa trăng không hẹn trước
nhân thế tựa màn sương
“Khi nào về với Mẹ?”
nghĩ lại thấy mà thương
Bụi đường vương vai áo
hành trang trĩu nặng sầu
lệ nhường cho kẻ khó
còn hoa để tặng giàu
Bao kiếp người rong ruổi
ai biết được nông sâu
về quê nghe tiếng Mẹ
nước mắt thời khô mau
* * *
Quê mình thì rất đẹp
nhưng con phải xa rồi
lỡ như mà muốn gặp
chắc còn… trong mơ thôi…
Cần Thơ, 2021.08.27