Trở lại là chính mình sau một ngày dài làm việc: không còn chức danh, không còn quyền lực. Cởi vỏ bọc người lớn bên ngoài, chúng ta lại là “những đứa trẻ” tội nghiệp. “Những đứa trẻ” như chúng ta đang buồn về điều gì?

* * *

Trở về căn phòng nhỏ
chẳng có gì mới hơn
ngày này qua tháng nọ
tôi ở cùng cô đơn

Từ đồng xanh, mái ngói
lên phố thị, hoa đèn
có người tôi nhớ mặt
có người tôi quên tên

Những cuộc cà phê vội
chỉ kháo nhau về tiền
về điều cần đánh đổi
để mai này an yên

Tôi đứng lên rời tiệc
có kẻ khều sau lưng
chuyện lỗi lầm, tôi nhận
chuyện thị phi, xin đừng

Tôi cũng yêu người đó
rồi tan vỡ, buồn thay
có tiền và… tất cả
không có nhau sau này

Câu đầu môi chót lưỡi
chỉ là lời hứa suông
thật ra làm người lớn
chúng ta cùng cô đơn…

Cần Thơ, 2022.12.30