Ngôi nhà cũ
gia đình quây quần bên mâm cơm buổi chiều
ăn cá khô mà cũng cười rôm rả
những phút sum vầy vui biết bao nhiêu

Ngôi nhà cũ
mẹ ngồi buồn thiu trong những ngày mưa lũ
cha xem ti vi nói bão sắp về
cây cột trước nhà mọt ăn mất gốc
cha mẹ dặn con sau này ráng học

Ngôi nhà cũ
có kẻ đi qua chê nhà mình ít chữ
có kẻ đi qua không một cái nhìn
xung quanh lầu cao, tường xây
thấy mình bé nhỏ
tổ ong tò vò chất đầy một đầy
con dặn con không được từ bỏ

Ngôi nhà cũ
ngày rời quê hương ít lành nhiều dữ
ai cũng bôn ba đâu phải riêng mình
nhiều lúc không vui, thấy nhớ gia đình
công danh vật chất không còn quan trọng
đi hết non cao, đến cùng bể rộng
vẫn chưa đi hết chốn quê mình

Ngôi nhà cũ
những món đồ chơi không còn nữa
ai cũng bận chơi với cuộc đời rồi
ta đã tạm quen với nhiều mặt người
nhiều lần phân ly
nhiều lần gặp gỡ
đi ngoài phố hoa dành cho họ
trở về nhà lệ đổ cho ta

Ngôi nhà cũ
cánh diều bay vướn vào cột điện
lũ trẻ bây giờ đâu còn chơi ô ăn quan
ký ức tuổi thơ chợt tan, chợt hiện
tuổi lớn bảo nhau mua vé trở về

Ngôi nhà cũ
lớp trẻ rời quê lên thành thị
giỗ ngoại mọi năm không thấy đứa nào về
con gọi hỏi, mẹ rằng: nhà vẫn ổn
cuộc đời có bao giờ cho ta an yên
ta đánh đổi điều gì sau hai chữ kim-tiền
anh và em, cả hai ta đều biết
mỏi mắt, ù tai sau một ngày làm việc
chỉ mong mọi người bớt làm tổn thương nhau

* * *

Trên một dòng sông không ai tắm hai lần
đá núi cũng mòn sau những dấu chân
nheo mắt lại thấy có gì lộm cộm
tuổi thanh xuân thấm thoát nhạt phai dần

Đường rêu trơn con thấy thương quê hơn
mưa đừng rơi cho vai áo mẹ sờn
đi tìm kiếm nơi đâu xa lạ
có nơi nào đẹp bằng quê hương…

Cần Thơ, 2021.10.07