Một ngày bỗng dưng… mất điện
nắng oi nghiêng cả phố phường
khóm hoa dã quỳ trước cửa
vì đâu nay đẹp lạ thường

Gác sách cũ mèm đóng bụi
em quên truyện cổ hồi lâu
sính lễ bằng tre trăm đốt
hay nàng Chức Nữ chờ Ngưu

Em có nghe mùi cỏ dại
những ngày lên sáu lên năm
rủ nhau xây chòi, đắp đất
trời mưa đi bắt cua đồng

Em biết chăng tờ thư cũ
ngày xưa ba chở má về
nhét vội vào tay bẽn lẽn
sau này nên nghĩa phu thê

Những lẽ thường tình, đơn giản
đâu ưa gõ trống, khua thùng
thời gian chẳng chờ ai cả
đời người cũng vậy, phải không?

* * *

Thế rồi bỗng dưng… có điện
chào nhau hết buổi chuyện trò
khi ta bận cầm điện thoại
bên trời chim vẫn líu lo…

Cần Thơ, 2023.01.10