Nếu bạn đã từng đọc bài thơ Thôi thế là thôi nhé! , thì bài thơ này mình tạm gọi là “tiền truyện”. Mình muốn khai thác thêm về phần cảm xúc, “nỗi giày vò” của người con trai trong câu chuyện đó.

* * *

Đưa em tới cửa giáo đường
em vui đi nhé để buồn lại tôi

Dù đau, nhưng cố gượng cười
hợp tan vốn dĩ do trời… phải không?

Thân bơ vơ, phố người đông
ai mua sầu muộn… ghé dùm… tôi cho

Yêu. Rồi, một vết hằn to
thôi, người êm ấm… giày vò, mặc tôi…

Cần Thơ, 2023.03.18