Đứa con anh nay chừng mười ba tuổi
hỏi cha đâu, mẹ nói: bận đi làm
ngày hôm đó anh đi không về nữa
sau chấn song chiều trời đổ màu lam

Má anh khóc và giờ không khóc được
ba anh buồn và chẳng nói năng chi
ôi tuổi trẻ dại ngờ và nông nổi
chỉ còn đêm và những tiếng thầm thì

Giờ ngồi giữa bốn vách tường đơn độc
khóc, than, đau - thì có được gì đâu
thôi nước mắt rơi đủ rồi… buông nhé!
vì nhân gian không đánh kẻ quay đầu…

* * *

Sống cho ta, và cả cho người nữa
đời sắc không, ta vốn dĩ vô thường
đừng tiếc rẻ lời cảm ơn, xin lỗi
có một kẻ thù, đang ở trong gương…

Bến Tre, 2022.02.28
~ Cần Thơ, 2023.01.08